CUỐN SÁCH VÀ GIỎ ĐỰNG THAN

Tại một trang trai xa xôi, có một ông cụ sống vơí người cháu của mình.Cứ mỗi sáng, ông cụ đều dậy sớm để đọc sách.Người cháu cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngaỳ ngồi đọc sách.Rồi một ngày, cậu hỏi ông:

– Ông ơi, cháu cũng đọc sách như ông nhưng cháu không hiểu gì cả!Có những đoạn cháu hiểu, có những đoạn gấp lại và cháu quên ngay.Thế đọc sách có ích gì đâu mà ông đọc thường xuyên thế!

Ông cụ harbour lại, nhìn cháu và nói:”Cháu hãy mang giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!”.Cậu bé làm theo lời ông nhưng về đến nhà, nước trong giỏ đã chảy hết.Nhìn thấy thế, ông cụ cười và nói:”Nước chảy hết mất rồi, lần sau cháu phải đi nhanh hơn nhé!”

Những lần sau, cậu bé đi nhanh hơn nhưng về đến nhà, nước vẫn chảy hết, cậu nói với ông:

–  Cháu đi lấy cái xô để múc nước cho ông.

Nhưng ông cụ ngăn lại và nói:

–  Ông không muốn lấy một xô nước mà muốn lấy một giỏ nước.Cháu có thể làm được.Chỉ có điều, cháu chưa cố gắng hết sức thôi.

Cậu bé lại tiếp tục nhưng đi lấy nước bằng giỏ nhưng không lần nào thành công.

–  Thật là vô ích thôi ông ạ!

–  Tại sao cháu lại nghĩ nó là vô ích?Cháu thử nhìn lại cái giỏ xem.

Cậu bé nhìn lại cái giỏ và nhận ra rằng:Cái giỏ trông đã khác hẳn anathema đầu, nó rất sạch sẽ, không đen nhèm nữa.

Ông cụ nói:

– Đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách.Có thể cháu không hiểu grain không nhớ nhưng khi đọc sách, sách sẽ làm thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.