Những khái niệm cơ bản về lập trình hướng đối tượng

Lập trình hướng đối tượng (được gọi tắt là OOP) chính là phương pháp lập trình hỗ trợ công nghệ đối tượng. Mục đích của OOP là để tăng năng suất, đơn giản hóa khi tiến hành bảo trì và mở rộng phần mềm khi để lập trình viên tập trung vào những phần mềm ở bậc cao. Bên cạnh đó, nhiều người còn cho rằng OOP là phương pháp dễ tiếp thu hơn so với các phương pháp khác cho những người mới học về lập trình.

Tính chất cơ bản của phương pháp lập trình hướng đối tượng

nhung-khai-niem-co-ban-ve-lap-trinh-huong-doi-tuong-1

– Đối tượng

Đối tượng ở đây là một gói mã lệnh độc lập (self-contained). Một đối tượng được chia thành hai bộ phận chính là: phần các phương thức (method) và phần các thuộc tính (property). Các phương thức của đối tượng là các hàm và các thuộc tính của nó là các biến, các tham số hay hằng nội tại của một đối tượng (hay nói cách khác tập hợp các dữ liệu nội tại tạo thành thuộc tính của đối tượng). Các phương thức là phương tiện để sử dụng đối tượng và các thuộc tính sẽ mô tả đối tượng có những tính chất gì.

– Tính trừu tượng

Tính trừu tượng của chương trình được thể hiện bằng việc chương trình tập trung vào những cốt lõi cần thiết trong quá trình làm việc. Mỗi đối tượng hoàn tất các công việc một cách nội bộ, báo cáo hoặc thay đổi trạng thái của nó và liên lạc với các đối tượng khác mà không cần phải cho các đối tượng kia biết cách tiến hành thao tác. Ngoài ra, tính trừu tượng còn thể hiện qua việc một đối tượng ban đầu có thể có một số đặc điểm chung cho nhiều đối tượng khác.

– Tính đa hình

Thể hiện thông qua việc gửi các thông điệp (message). Các phương thức trả lời thông điệp sẽ tùy theo đối tượng mà thông điệp đó gửi tới. Người lập trình có thể định nghĩa đặc tính cho một loạt các đối tượng nhưng khi thi hành thì dùng chung một tên gọi. Điều đặc biệt là sự thi hành của mỗi đối tượng sẽ tự động xảy ra tương ứng theo đặc tính của từng đối tượng.

– Tính kế thừa

Đặc tính này cho phép một đối tượng có thể có sẵn các đặc tính mà đối tượng khác đã có thông qua kế thừa. Điều này cho phép các đối tượng chia sẻ hay mở rộng các đặc tính sẵn có mà không phải tiến hành định nghĩa lại. Tuy nhiên, không phải ngôn ngữ định hướng đối tượng nào cũng có tính chất này.

Các nguyên tắc hướng đối tượng cơ bản

nhung-khai-niem-co-ban-ve-lap-trinh-huong-doi-tuong-2

Đối với lập trình hướng đối tượng có 2 nguyên tắc cốt lõi:

– Tính bao đóng

Cho phép lập trình viên ẩn dấu thông tin về các hoạt động bên trong của cấu trúc dữ liệu và chỉ lộ ra các giao diện (interface) tin cậy có thể được dùng để tạo module hay các phần mềm gắn kết.

– Tính kế thừa

Đây là việc chia sẻ thông tin giữa các đối tượng.

Để trở thành một lập trình viên chuyên nghiệp thì bạn nên nắm vững những nguyên tắc này vì mọi ngôn ngữ lập trình đều hỗ trợ OOP.